thanhtupfc
29-03-2013, 12:51 PM
cho thue nha xuong - Nhân ngày khai trường nghĩ về sự nghiệp trồng người <br>
Văn hiến nằm trong chiều sâu nhân bản và nền tảng nhân văn Việt Nam, đó chính là "cái gốc văn hóa của đời người". Vì thế, sự nghiệp trồng người phải khởi đầu từ việc vun đắp cái gốc văn hóa này.<br>
<br>
Sau ngày Quốc khánh 2.9 là ngày khai trường trên cả nước. Nói đến "biện chứng", nhất là "biện chứng lịch sử" thì có lẽ chính với sự kiện đặc biệt này, "biện chứng" về "cái tất nhiên thông qua cái ngẫu nhiên mà biểu hiện" mới thật sự sống động và giàu sức thuyết phục vì điều này gợi rất nhiều suy tư về "nguyên khí quốc gia" của một dân tôc "ngàn năm văn hiến". Giải thích vê khái niệm này của Nguyễn Trãi, tác giả của "Văn hóa và Đổi mới" viết : "Điều đó có nghĩa là trọng học vấn và trọng người có học . Trọng học vấn, trọng nhân tài, vì đó là những của quý không gì thay thế được của một nước, một dân tộc. Có nó thì có tất cả, thiếu nó, thì cái còn lại còn <a href="http://chothuenhaxuongvn.com/" target="_blank">cho thue nha xuong</a> gì là đáng giá" [tr.26]. Ngày khai trường, vì vậy, là một sự kiện trọng đại đối với một dân tộc "vốn xưng văn hiến đã lâu ".Ngày khai trường mở đầu một năm học vào tháng 9 trùng hợp với ngày 4.9 hằng năm là một "ngẫu nhiên". Nhưng nếu ngẫm sâu vào triết lý của nó thì đây lại là một "tất nhiên".<br>
<br>
Bởi lẽ, sự hy sinh của những bậc cha anh chỉ có ý nghĩa khi đó là những ngọn lá rụng xuống để vun bón cho cây đời của tổ quốc xanh tươi như lời một chiến sĩ yêu nước Pháp nhắn gửi đồng đội của mình trước lúc nhắm mắt! Bao nhiêu núi xương sông máu trong trường kỳ lịch sử dựng nước và giữ nước của các thế hệ Việt Nam để làm gì, nếu không phải để cho con em ta được sống một cuộc đời đáng sống, như cái cây được mọc thẳng, đơm hoa kết trái trên mảnh đất thấm đẫm mồ hôi và máu của ông cha.<br>
<br>
Trên mọi nẻo đường của tổ quốc, có lẽ không có hình ảnh nào sáng đẹp và xao động lòng người bằng hình ảnh các trẻ nhỏ tung tăng đến trường, biểu tượng sống động của sức sống dân tộc. Chính vì thế mà càng thấm thía với khuyến cáo trĩu nặng tâm tư của một nhà văn hóa "Để cho trẻ sống hoàn toàn đầy đủ thời thơ ấu của nó, sau lớn lên nó sẽ sống đời người lớn một cách hoàn toàn đầy đủ"*. "Đời người lớn" ư? Thì các cụ ta đã từng giảng rằng đại học là cái học để làm người lớn [đại học giả đại nhân chi học dã]. Ấy thế mà không có một "đời người lớn" theo nghĩa cần phải có của nó, nếu không có một cuộc sống xứng đáng cho trẻ con. Nói không có hình ảnh nào xúc động lòng người bằng hình ảnh trẻ em tung tăng đến trường là vì cái lẽ ấy. Càng thấy hình ảnh đó là cao cả khi hiểu rằng "Thời tiểu học là thời hình thành nhân cách, với chất người và chất cá nhân, làm nên cái gốc văn hóa của đời người. Từ 0 đến 11/12 tuổi, em có chất văn hóa gì thì sau này văn hóa cá nhân em đặc trưng bởi tính chất ấy"**.<br>
<br>
Chẳng thế sao? Trong gốc gác của khái niệm "văn hóa" đã có ý nghĩa vun trồng. Từ ngữ "cultus", trong gốc Latinh có nghĩa là gieo trồng, bởi thế mà nhà triết học phương Tây Thomas Hobbes thế kỷ XVII chỉ rõ "Lao động dành cho đất gọi là sự gieo trồng, và sự dạy dỗ trẻ em gọi là gieo trồng tinh thần". Trước đó hai nghìn năm, ở phương Đông, Quản Trọng [725 TCN - 645 TCN] đã từng khuyến cáo : "Kế một năm, chi bằng trồng lúa. Kế mười năm, chi bằng trồng cây. Kế trọn đời, chi bằng trồng người". ["Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc.Thập niên chi kế mạc như thụ mộc.Chung thân chi kế mạc như thụ nhân]. Còn ở ta, Nguyễn Văn Siêu đòi hỏi việc đào luyện nhân tài cho đất nước thì "cần phải thăm dò cái gốc của nó, lại phải tưới tắm cho cái ngọn của nó, mở rộng cái nguồn của nó, lại phải buông lơi cái dòng của nó".Danh sĩ triều Nguyễn thế kỷ XVIII ấy giải thich thêm : "tô sức ở bên ngoài thì bên trong tàn tạ. Vun đắp bên trong thì bên ngoài tốt tươi....Cái lớn thì đủ sức bao dung cái nhỏ, mà cái nhỏ không đủ sức nâng đỡ cái lớn"<br>
<br>
Gần gũi dung dị hơn, song lại thăm thẳm chiều sâu triết lý thì lại ẩn kín trong câu tục ngữ quen thuộc "người ta là hoa của đất"! Có sự ví von giàu chất nhân bản nào đọ sức nổi với hình tượng thấm đẫm chất thơ này không? Chính đây là điểm tựa để Nguyễn Trãi khẳng định "nước ta vốn xưng văn hiến đã lâu" vừa dẫn ở trên! Văn hiến nằm trong chiều sâu nhân bản và nền tảng nhân văn Việt Nam, đó chính là "cái gốc văn hóa của đời người". Vì thế, sự nghiệp trồng người phải khởi đầu từ việc vun đắp cái gốc văn hóa này. Đây là nhân tố quyết định thành bại của mọi đường lối, cũng là nhân tố quyết định sự tồn vong của đất nước, sự thịnh suy của một triều đại hay một thể chế, sự phát triển hay suy thoái của một dân tộc<br>
<br>
cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong -
Văn hiến nằm trong chiều sâu nhân bản và nền tảng nhân văn Việt Nam, đó chính là "cái gốc văn hóa của đời người". Vì thế, sự nghiệp trồng người phải khởi đầu từ việc vun đắp cái gốc văn hóa này.<br>
<br>
Sau ngày Quốc khánh 2.9 là ngày khai trường trên cả nước. Nói đến "biện chứng", nhất là "biện chứng lịch sử" thì có lẽ chính với sự kiện đặc biệt này, "biện chứng" về "cái tất nhiên thông qua cái ngẫu nhiên mà biểu hiện" mới thật sự sống động và giàu sức thuyết phục vì điều này gợi rất nhiều suy tư về "nguyên khí quốc gia" của một dân tôc "ngàn năm văn hiến". Giải thích vê khái niệm này của Nguyễn Trãi, tác giả của "Văn hóa và Đổi mới" viết : "Điều đó có nghĩa là trọng học vấn và trọng người có học . Trọng học vấn, trọng nhân tài, vì đó là những của quý không gì thay thế được của một nước, một dân tộc. Có nó thì có tất cả, thiếu nó, thì cái còn lại còn <a href="http://chothuenhaxuongvn.com/" target="_blank">cho thue nha xuong</a> gì là đáng giá" [tr.26]. Ngày khai trường, vì vậy, là một sự kiện trọng đại đối với một dân tộc "vốn xưng văn hiến đã lâu ".Ngày khai trường mở đầu một năm học vào tháng 9 trùng hợp với ngày 4.9 hằng năm là một "ngẫu nhiên". Nhưng nếu ngẫm sâu vào triết lý của nó thì đây lại là một "tất nhiên".<br>
<br>
Bởi lẽ, sự hy sinh của những bậc cha anh chỉ có ý nghĩa khi đó là những ngọn lá rụng xuống để vun bón cho cây đời của tổ quốc xanh tươi như lời một chiến sĩ yêu nước Pháp nhắn gửi đồng đội của mình trước lúc nhắm mắt! Bao nhiêu núi xương sông máu trong trường kỳ lịch sử dựng nước và giữ nước của các thế hệ Việt Nam để làm gì, nếu không phải để cho con em ta được sống một cuộc đời đáng sống, như cái cây được mọc thẳng, đơm hoa kết trái trên mảnh đất thấm đẫm mồ hôi và máu của ông cha.<br>
<br>
Trên mọi nẻo đường của tổ quốc, có lẽ không có hình ảnh nào sáng đẹp và xao động lòng người bằng hình ảnh các trẻ nhỏ tung tăng đến trường, biểu tượng sống động của sức sống dân tộc. Chính vì thế mà càng thấm thía với khuyến cáo trĩu nặng tâm tư của một nhà văn hóa "Để cho trẻ sống hoàn toàn đầy đủ thời thơ ấu của nó, sau lớn lên nó sẽ sống đời người lớn một cách hoàn toàn đầy đủ"*. "Đời người lớn" ư? Thì các cụ ta đã từng giảng rằng đại học là cái học để làm người lớn [đại học giả đại nhân chi học dã]. Ấy thế mà không có một "đời người lớn" theo nghĩa cần phải có của nó, nếu không có một cuộc sống xứng đáng cho trẻ con. Nói không có hình ảnh nào xúc động lòng người bằng hình ảnh trẻ em tung tăng đến trường là vì cái lẽ ấy. Càng thấy hình ảnh đó là cao cả khi hiểu rằng "Thời tiểu học là thời hình thành nhân cách, với chất người và chất cá nhân, làm nên cái gốc văn hóa của đời người. Từ 0 đến 11/12 tuổi, em có chất văn hóa gì thì sau này văn hóa cá nhân em đặc trưng bởi tính chất ấy"**.<br>
<br>
Chẳng thế sao? Trong gốc gác của khái niệm "văn hóa" đã có ý nghĩa vun trồng. Từ ngữ "cultus", trong gốc Latinh có nghĩa là gieo trồng, bởi thế mà nhà triết học phương Tây Thomas Hobbes thế kỷ XVII chỉ rõ "Lao động dành cho đất gọi là sự gieo trồng, và sự dạy dỗ trẻ em gọi là gieo trồng tinh thần". Trước đó hai nghìn năm, ở phương Đông, Quản Trọng [725 TCN - 645 TCN] đã từng khuyến cáo : "Kế một năm, chi bằng trồng lúa. Kế mười năm, chi bằng trồng cây. Kế trọn đời, chi bằng trồng người". ["Nhất niên chi kế mạc như thụ cốc.Thập niên chi kế mạc như thụ mộc.Chung thân chi kế mạc như thụ nhân]. Còn ở ta, Nguyễn Văn Siêu đòi hỏi việc đào luyện nhân tài cho đất nước thì "cần phải thăm dò cái gốc của nó, lại phải tưới tắm cho cái ngọn của nó, mở rộng cái nguồn của nó, lại phải buông lơi cái dòng của nó".Danh sĩ triều Nguyễn thế kỷ XVIII ấy giải thich thêm : "tô sức ở bên ngoài thì bên trong tàn tạ. Vun đắp bên trong thì bên ngoài tốt tươi....Cái lớn thì đủ sức bao dung cái nhỏ, mà cái nhỏ không đủ sức nâng đỡ cái lớn"<br>
<br>
Gần gũi dung dị hơn, song lại thăm thẳm chiều sâu triết lý thì lại ẩn kín trong câu tục ngữ quen thuộc "người ta là hoa của đất"! Có sự ví von giàu chất nhân bản nào đọ sức nổi với hình tượng thấm đẫm chất thơ này không? Chính đây là điểm tựa để Nguyễn Trãi khẳng định "nước ta vốn xưng văn hiến đã lâu" vừa dẫn ở trên! Văn hiến nằm trong chiều sâu nhân bản và nền tảng nhân văn Việt Nam, đó chính là "cái gốc văn hóa của đời người". Vì thế, sự nghiệp trồng người phải khởi đầu từ việc vun đắp cái gốc văn hóa này. Đây là nhân tố quyết định thành bại của mọi đường lối, cũng là nhân tố quyết định sự tồn vong của đất nước, sự thịnh suy của một triều đại hay một thể chế, sự phát triển hay suy thoái của một dân tộc<br>
<br>
cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong - cho thue nha xuong -